ĂN ĐỂ SƯỚNG HAY ĂN ĐỂ SỢ? (P1)

Ăn để sống” hay “Sống để ăn” là hai cách nhìn nhận và sự lựa chọn phổ thông nhất về thói quen ăn uống của mỗi người. Nhưng với Ad thì “Ăn để sướng” hay “Ăn để sợ” mới là điều quan trọng.

 

“Ăn để sống chứ không phải sống để ăn” – là một quan niệm khá xưa cũ, cho rằng thực phẩm chỉ để duy trì sự sống, không quan trong ngon dở, tốt xấu. Nhưng theo Ad, ngoài chuyện ăn ít ăn nhiều không bàn đến, thì thử hỏi mấy ai trên đời này lại không thích ăn ngon mặc đẹp đúng không?

Vậy thì tại sao phải tiết chế một trong các “tứ khoái” của người ta cơ chứ. Đời người ngắn ngủi, nếu như mình cứ tiết chế, tiết kiệm chuyện ăn uống thì thật là uổng phí một đời người. Tiền nhiều để làm gì, cày việc cực lực để làm gì khi mà không dám cho mình nổi một bữa ăn ngon, một bữa ăn sướng.

 

Làm sao để vừa có thể “ăn để sướng” vừa không phải “ăn để sợ”

Ăn để sướng đối với Ad mà nói, là bữa ăn có đủ cảm giác ngon miệng, có đủ cảm giác an lành không sợ tội lỗi, càng có đủ cảm giác an toàn không sợ ăn vào sẽ bị thế này thế kia. Và nếu không có đủ những cảm giác đó, thì Ad gọi là một bữa “Ăn để sợ”.

Khoảng thời gian Ad làm việc ở Hongkong, có quen người bạn, biệt danh là “Thánh ăn”. Vì bạn có tật bị stress là sẽ ăn rất nhiều. Sáng ăn sáng bằng 1 gói ngũ cốc – 1 túi xúc xích 4 cây – 1/2 hộp sữa 1lit – 3 quả cam – 2 cái trứng rán. Trưa ăn ở chỗ làm, lúc nào cũng phải lấy 2 suất gồm có mấy món nhiều tinh bột như cơm, khoai tây nghiền, mì ý…, rồi thịt, tráng miệng 2 cái cupcake, nước ngọt. Một mình nó có thể ăn nửa kí thịt bò chỉ trong một bữa ăn và còn kèm thêm các món khác. Suốt 8 tiếng làm việc ăn vặt liên tục, vì công ty để sẵn bánh ngọt, kẹo, nước giải khát, ngũ cốc…nên nó ăn bất chấp. Chiều thì có khi đi ăn với khách hàng, có khi được ăn buffet trong hội nghị – sự kiện các kiểu. Những lúc như vậy, Sếp cũ Ad thuờng nói đồng nghiệp với Ad phải trông chừng bạn vì sợ “ăn nhiều quá quên cả đường về”.

Ngộ cái là bạn ăn nhiều mà không mập lắm, chỉ bị cái bụng to, chắc tại lúc đó làm nhiều, 8 tiếng hành chính rồi còn làm thêm cho kịp tiến độ dự án nên ăn uống kiểu vậy cũng thấy bình thường. Có điều thỉnh thoảng bạn lại than bị đau bụng, rồi táo bón liên miên.

Vậy là lúc về Việt Nam rồi, đi khám bác sĩ bảo bạn bị gan nhiễm mỡ, suy chức năng thận, viêm đại tràng, không khéo là chuyển qua ung thư. Nó sợ, khóc lóc bù lu bù loa, bác sĩ hỏi bạn chuyện ăn uống, cái bạn kể xong, bác sĩ lại mắng cho một chặp.

Ăn uống như kiểu bạn của Ad thì gọi là “ăn để sợ”. Khi xã hội phát triển, kinh tế đi lên, đồng nghĩa với việc chúng ta có đủ tiền để mua thực phẩm. Từ nguyên nhân này, nhiều người chưa có kiến thức chuẩn về cách ăn uống lành mạnh, dẫn đến có tiền thì ăn nhiều, thỏa mãn nhu cầu ăn uống, dẫn đến thừa chất dinh dưỡng. Cùng với sự phát triển nhanh của ngành thực phẩm chế biến sẵn, rất nhiều món ăn nhanh ra đời, đơn giản, tiện dụng, có tiền là mua được đồ ăn mọi lúc mọi nơi. Đây chính là nguyên nhân gây ra thói quen ăn uống vô tội vạ, không kể thời gian, ăn không đúng bữa và không theo nhu cầu cơ bản. Người ta ăn ít ngũ cốc và chất xơ, ăn nhiều thịt và chất béo, đồ ngọt, sản phẩm đóng gói. Và kết quả là bi kịch của sức khỏe được hình thành từ việc từng ngày thỏa mãn “cái miệng” vô tội vạ của mình.

 

Vậy thì, làm sao để vừa có thể “ăn để sướng” vừa không phải “ăn để sợ”? Bạn đọc cùng theo dõi trong phần tiếp theo nhé!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *